1. Ngày 3: thăm Mangyongdae

Mangyongdae có nghĩa là “Vạn Cảnh Đồi” cũng bình thường như bao núi đồi thấp bao quanh thủ đô Bình Nhưỡng nhưng có ý nghĩa đặc biệt với người dân Bắc Triều Tiên và luôn nằm trong danh sách của các tour đến Bắc Hàn bởi đây được coi là nơi sinh của cố chủ tịch Kim Nhật Thành (Kim Il Sung). Việc ông thực sinh ra sao và gia cảnh nhà họ Kim cụ thể thế nào thì nhiều người vẫn đặt nghi vấn nhưng cho đến nay chưa có tài liệu nào khẳng định được chắc chắn 100% cả, và chắc cũng sẽ không bao giờ tìm ra được!

Mangyongdae nằm cách trung tâm Bình Nhưỡng chỉ 10′ chạy xe, có khi ngắn hơn, vì thành phố này dường như không biết kẹt xe là gì …

Đường vào Mangyongdae rất đẹp, trong bán kính mấy cây số quanh vùng, các bạn Bắc Triều Tiên dường như đã cố ý dẹp hết các khu nhà cửa và vui chơi để tập trung biến đây thành “ngôi nhà trong mơ” nằm trên đồi thì phải.

Bức tranh họa lại việc Kim Nhật Thành rời quê tham gia vào phong trào kháng Nhật của dân tộc Triều Tiên năm 1925, khi đó ông mới 13 tuổi:

Dừng chân ở đồi Mangyong, ấn tượng đầu tiên chúng tôi thấy là khuôn viên toàn khu vực này xanh bát ngát, sạch tinh tươm, và đặc biệt tiếng ve kêu ra rả trong chiều nắng nhạt, có thể nói là đẹp và trong lành rất thích ^^

Hướng dẫn viên du lịch đưa chúng tôi vào thăm gian nhà tranh là nơi sinh sống của gia đình họ Kim thế kỷ trước, tất nhiên khu nhà này đã được xây dựng lại theo nguyên mẫu ngày xưa nên nhìn vẫn còn tốt và ngăn nắp:

Bằng giọng tiếng Anh trầm ấm và phát âm cực chuẩn, cô giới thiệu cho chúng tôi về tiểu sử của gia đình bác Kim, những người thân trong gia đình, và tuổi thơ gian khó của Kim Nhật Thành nói riêng cũng như cuộc sống người Triều Tiên nói chung trong giai đoạn Nhật Bản đô hộ. Những thông tin đó cũng tương tự như các tài liệu mà bạn đọc có thể dễ dàng tìm thấy trên mạng nên chúng tôi sẽ chỉ điểm qua mà thôi.

Kim Il Sung sinh ngày 15/4/1912, cha ông Kim Hyong Jik (Kim Hanh Tắc) mất khi Kim Nhật Thành 14 tuổi. Gia đình ông cũng nghèo túng như các gia đình nông dân Triều Tiên khác khi đó. Theo ngày nay dựng lại, nhà cũ của ông có 3 gian, đều là nhà tranh vách đất cả, gian đầu tiên là những nông cụ:

hũ đựng Kim chi:

và khoảng sân với ang nước cổ:

Trong gian nhà chính, chánh trái là căn bếp đơn sơ, chánh phải là các phòng trong nhà, trong các phòng này gần như chả có gì ngoài di ảnh của người thân gia đình họ Kim:

Kim Nhật Thành từ lúc ra đi chiến đấu năm 1925, đến khi trở về giải giáp quân đội Nhật năm 1945 và sau này trở thành người lãnh đạo của chính quyền Cộng Sản Bắc Triều Tiên, giữa 20 năm đó là quãng thời gian tham gia lực lượng du kích kháng Nhật ở Mãn Châu, Đông Bắc Trung Quốc; rồi thành Chính ủy; rồi sư trưởng; và chỉ huy trưởng Phuơng diện quân số 2; cuối cùng là Đại úy của Hồng quân Xô Viết, có thể xem là những thăng trầm trận mạc đáng nhớ. Mới 33 tuổi ông đứng đầu Đảng Cộng sản Bắc Triều Tiên, tiền thân của Đảng Lao Động Triều Tiên mà sau này cũng chính ông là Tổng bí thư cho đến khi qua đời. Những được thua thành bại đã theo dòng nước cả, chỉ có người đời sau vẫn luôn xem xét công tội, âu cũng là lẽ thường của thế sự nhất là với một chính thể “kỳ lạ” như Bắc Triều Tiên.

Theo như giới thiệu của tour guide, các phái đoàn nguyên thủ Quốc gia và tổ chức quốc tế đến Triều Tiên đều đến thăm Mangyongdae và đặt hoa tưởng niệm gia đình Kim Nhật Thành. Nước ta gần đây nhất đã có cuộc viếng thăm của Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh và phái đoàn cao cấp vào năm 2008. Còn các đoàn người trong nước đến thăm thì gần như ngày nào cũng có.

Chúng tôi cũng tranh thủ chụp bức hình lưu niệm ở Vạn Cảnh Đồi:

Còn giếng nước này nằm gần đó, được giới thiệu là nơi gia đình bác Kim lấy nước ngày xưa, thấy tour guide nhiệt tình mời nên chúng tôi cũng thử làm 1 chén quả bầu xem sao 😀

Thêm một vài hình ảnh khuôn viên Mangyongdae:

Hình như trong khu này còn có 1 khu đồi cao nhìn được toàn cảnh nhưng chúng tôi không hứng thú và cũng không hỏi tour guide dẫn đi vì trong chương trình chiều nay chúng tôi còn đi tàu điện ngầm của Bình Nhưỡng nữa ^^ Chuyến đi thăm đồi Mangyong chớp nhoáng đã hết, xe đưa cả đoàn trở lại trung tâm thủ đô. Riêng với tôi, ấn tượng Vạn Cảnh Đồi nằm nhiều ở màu xanh cây lá hơn là những vết tích lịch sử trăm năm trước:

Chỉ cần thêm 1 tích tắc để lấy nét, nhưng cơ hội vụt qua tức là đã vụt qua …

2. Ngày 3: Pyongyang Metro

Từ Mangyongdae về, chúng tôi trực chỉ ga tàu Puhung Station, đây không phải là lần đầu chúng tôi đi tàu điện ngầm nhưng cảm giác đi tàu điện ngầm của Bình Nhưỡng với những thông tin quảng cáo là hệ thống ngầm sâu nhất nhì thế giới càng khơi gợi sự tò mò cho cả nhóm.

Hình ảnh phố phường thủ đô với xe con xe to và tàu điện leng keng lúc chiều tà:

Tour guide đưa chúng tôi xuống ga Puhung, ga đầu tiên trong hệ thống đường tàu Bắc-Nam của Bình Nhưỡng. Ngoài trục Bắc-Nam, ở đây còn có đường ray trục Đông-Tây, số lượng ga tổng cộng chúng tôi không rõ vì cũng không có tài liệu nào cung cấp đầy đủ, chưa kể rất nhiều ga bí mật chỉ cho quân nhân và viên chức cấp cao đi lại. Riêng với các tour đến thăm Bắc Triều Tiên, khách du lịch thường sẽ đi giữa 2 ga Puhung và Yonggwang mà thôi.

Đúng như quảng cáo, ga tàu điện ngầm Bình Nhưỡng nằm cực kỳ sâu, hơn 100m dưới lòng đất, đường đi xuống bằng thang cuốn trơn tru nhưng khá dài, hệ thống thông hơi làm việc hiệu quả nên không khí và gió mát vẫn tràn trề khi xuống sâu ^^

Trước mặt chúng tôi lúc này là Puhung Station, trong tiếng Hàn Quốc, Puhung có nghĩa là “Tái thiết” (Rehabilitation):

Không chỉ Puhung mới có tên “kêu” như vậy, các ga khác của Bình Nhưỡng cũng được đặt tên theo từng chủ đề riêng (nguồn tham khảo từ sách “The Pyongyang Metro” và trên mạng): ga Yonggwang “Vinh quang” (Glory), ga Sungni “Chiến thắng” (Victory), ga Tongil“Thống nhất” (Reunification), ga Kaeson “Khải hoàn” (Triumphant Return) …

Ở mỗi ga này lại có cách phối màu, xây cột kèo, mái vòm, dùng đèn trang trí và đặc biệt các tấm tranh cổ động mosaic lớn gắn trên tường cũng thay đổi tương ứng theo; phải nhìn nhận rằng rất công phu và đầy dụng ý, giống như lời nhận xét của các báo nước ngoài: not only for transporting but also for for promoting architectural, aesthetic, ideological and artistic features.

Sân ga Puhung:

Khách chờ tàu xúm xít đọc nhật báo căng trong khung treo trong sân ga, chúng tôi không rõ nội dung gì, chỉ thấy qua hình chụp thì hình như là Tin thể thao:

Bạn gái bán sách “The Pyongyang Metro” xinh xắn, mặc dù không hề trang điểm ^^

Một số tranh cổ động dạng mosaic khổng lồ ở sân ga Puhung:

“Chủ tịch Kim Nhật Thành và công nhân” (The Great Leader Comrade Kim Il Sung among Workers):

hay “Bình minh đổi mới” (A Morning of Innovation):

Loại tàu được sử dụng trong Pyongyang Metro chúng tôi thấy là dòng Berlin D (Dora) nhập từ Đức về và được đưa vào sử dụng từ năm 1999 đến nay.

Mải mê chụp ảnh, cả nhóm đã lỡ 2 chuyến tàu, chúng tôi đợi đến chuyến tàu thứ 3 để leo lên, khách du lịch và người dân Bình Nhưỡng chen nhau trong khoang tàu 😀 cũng là kẻ đứng người ngồi y như mọi chuyến tàu bạn đã từng lên, khác chăng là có người đeo huy hiệu và có người không:

Tàu điện Bình Nhưỡng chạy không quá nhanh, thân tàu bên trong có ép gỗ nên khi sắp chạy hay sắp dừng nghe còn cọt, sàn tàu bằng xi măng chống trơn, được cái không có cột kèo giữa khoang mà chỉ có ở các cửa ra vào.

Khách du lịch chỉ đi được 1 chặng, đến bến sau là ga Yonggwang thì tour guide sẽ mời bạn xuống. Hình ảnh ga “Vinh quang” của thủ đô:

Các cột lớn trang trí bên trong ga Yonggwang có hình dạng mô phỏng ngọn đuốc kết hợp với các chùm đèn trang trí đã kha khá tuổi đời:

Chúng tôi theo cầu thang đi lên, rời khỏi ga ngầm Bình Nhưỡng:

Thang cuốn đi lên cũng dài và lâu chẳng kém gì đi xuống, tiếng loa phát thanh í éo bài hát Triều Tiên gì đó; không hiểu sao lại làm tôi nhớ đến bộ phim “The Lives of Others” đoạt giải Oscar phim nước ngoài hay nhất năm 2006 kể lại câu chuyện điệp viên Wiesler nhận được nhiệm vụ theo dõi và nghe lén vợ chồng nhà viết kịch Dreyman và nghệ sĩ Christa nhưng dần dần chính ông lại bị cuốn hút và yêu quý những âm thanh cuộc sống mà mình nghe được … Một bộ phim xuất sắc về giai đoạn nước Đưa chưa xô đổ bức tường Berlin mà tin rằng bạn đọc đã nghía qua 😀

Lý do chính cho Metro của Pyongyang xây ngầm sâu dưới đất chắc là vì nó còn có chức năng làm hầm trú ẩn. Ngoài ra còn do trước đây Bình Nhưỡng có tham vọng đi tàu điện ngầm xuyên qua lòng sông Taedong, nhưng dự án này gặp phải sự cố sập hầm năm 1971 nên đã ngưng lại.

Phía trên ga, du khách sẽ thấy 1 bản đồ giản lược các ga ngầm của thủ đô:

Cách sử dụng khá đơn giản, bạn bấm vào tên 1 ga nào đó thì trên bản đồ sẽ sáng lên và hiển thị đường đi từ điểm hiện tại đến ga đó:

Và chúng tôi đã trở lên mặt đất:

Chúng tôi lại tranh thủ “bắn tỉa” tứ phía trước giờ cơm tối, trong bữa tối cuối cùng của hành trình 4 ngày 3 đêm ở Bắc Triều Tiên, tour guide đãi chúng tôi món thịt chó nấu theo kiểu Hàn Quốc, và sau bữa tối sẽ là dịp đi dạo quảng trường Kim Nhật Thành (Kim Il Sung Square) về đêm.

Bữa tối của chúng tôi như tour guide đã hứa từ ngày đầu, là món thịt chó nấu kiểu Hàn Quốc:

Nói chung là món này không đậm đà như cách nấu ở nhà, vị cũng nhẹ hơn quê ta rất nhiều vì các bạn dùng nhiều loại gia vị hành lá, cũng giống y như Sochu so với cuốc lủi quê ta vậy, không nặng và đậm vị bằng, bù lại món trình bày rất tốt, thịt được thái lát nấu chung trong 1 tô như vậy. Chúng tôi có nghe tên món mà giờ không nhớ gọi như thế nào, thôi cứ “thịt chó” cho dễ hiểu.

Trời Bình Nhưỡng tối rất chậm, gần 8h mà vẫn còn sáng mờ mờ, lúc này giờ Việt Nam mới 6h đúng. Tour guide rủ chúng tôi ghé quảng trường Kim Nhật Thành để chụp ảnh kỷ niệm ^^ Quảng trường này nằm ở bờ Tây sông Taedong, đối diện với Tháp Chủ Thể (Tower of Juche Idea) mà đoàn đã ghé thăm trong chiều ngày 2.

Quảng trường này rộng 75,000 m2 là quảng trường rộng thứ 16 của thế giới (theo Wikipedia). Không gian ở đây rộng lớn và mát mẻ nhưng không sáng rực rỡ, Bình Nhưỡng thường được biết đến là nơi thiếu điện nên chỉ có các tâm điểm của thành phố là được chiếu sáng khi đêm về. Đây là tháp Juche sừng sững bên bờ Đông đối diện qua sông:

Còn mặt kia của quảng trường chính giữa là Đại học đường (Grand Study House), bên trái là Bộ ngoại thương (Ministry of Foreign Trade) — có hình búa liềm trên nóc, bên phải là Bộ ngoại giao (Ministry of Foreign Affairs) rồi đến tòa nhà của Đảng Lao Động Triều Tiên (Korean Worker’s Party HQ) — có hình quốc kỳ Bắc Triều Tiên trên nóc:

Bảo tàng Lịch Sử (Korean Central History Museum), chúng tôi chưa vào nhưng trong đêm ngày 3 khi ngồi bar có gặp mấy bạn người Đức đã đi bảo tàng này khen là trưng bày nhiều đồ đẹp:

Cận cảnh Bộ ngoại thương (có hình Marx với Lenin ở 2 bên):

Và Tòa nhà trung ương Đảng (treo ảnh Kim Nhật Thành):

Đại học đường nhìn gần hoành tráng cực kỳ:

Được biết trong những dịp National Parade (gần đây nhất là năm ngoái 10/10/2010), Kim Il Sung Square luôn tràn ngập các đoàn diễu binh và binh chủng đặc biệt biểu dương sức mạnh quốc gia, không khí chắc hẳn náo nhiệt lắm. Còn trong buổi tối hôm nay, ngoài chúng tôi ra đa phần là các em nhỏ đang chơi trượt patin và 1 bác thợ ảnh người Triều Tiên với giàn đèn, máy kỹ thuật số, và Tripod đứng chụp ảnh kỷ niệm cho du khách với giá 10 RMB/tấm; cả nhóm chúng tôi đã chụp chung và đợi 15′ sau cho bác ý đi rửa và ép plastic ^^

Mượn tạm tripod của bác thợ ảnh, chúng tôi chụp thêm được 1 tấm tháp Juche bên kia sông:

Còn đây là 1 tấm chụp “trộm” ngẫu hứng của bác S trong lúc cả nhóm đang mải mê ngắm tháp:

Thêm một vài tấm tôi chụp từ tầng 37 sau khi về khách sạn:

– Mặt trước và con đường chạy vào khách sạn Yanggakdo:

– Phía sau khách sạn nhìn ra “cầu Tràng Tiền” 😀

Ngủ ngon Bình Nhưỡng, ngày mai sẽ là tạm biệt!

Mình thích thì mình share thôi ~~