Ngày 1: đường vào Bình Nhưỡng

Sáng 8.30 chúng tôi có mặt ở ga tàu Đan Đông (Dandong) để làm thủ tục hải quan và chuẩn bị lấy visa Bắc Triều Tiên. Có khá đông khách Trung Quốc và châu Âu cũng cùng đi lộ trình này với chúng tôi. Cho đến lúc này mọi người vẫn còn căng thẳng lo lắng khi chưa được giao visa vào tay:

Tại quầy hải quan, passport của khách du lịch sẽ được đóng dấu xuất cảnh Trung Quốc và giữ lại theo từng nhóm để xuất visa Bắc Hàn. Lúc này chúng tôi thực hiện thanh toán tiền tour cho agency:

Giấy này là giấy chứng nhận sức khỏe cấp cho các tour và sẽ giao lại cho hải quan Trung Quốc trên đường quay lại Đan Đông từ Bình Nhưỡng:

Quang cảnh sân ga Đan Đông với các nhóm du lịch Bắc Triều Tiên đang tíu tít chụp ảnh lưu niệm:

Chuyến tàu mơ ước của chúng tôi đã sắp đến giờ lăn bánh, sau bao hồi hộp lo lắng, Bình Nhưỡng chỉ còn cách chúng tôi vài cây số qua Áp Lục Giang:

Và đây là visa du lịch theo nhóm của Bắc Hàn đã ở trong tay của đoàn ^^

Tờ giấy này sẽ bị hải quan Bắc Hàn thu lại ngay khi tàu từ Trung Quốc vào đến biên giới nên mọi người đều tranh thủ chụp ảnh càng nhiều càng tốt.

Tàu chầm chậm lăn bánh để đến ga tiếp theo Tân Nghĩa Châu (Sinuiju) là ga đầu tiên của Bắc Triều Tiên, cách Đan Đông chỉ hơn 5′ chạy tàu. Mọi người đều trong tâm trạng phấn khởi vì mọi việc đã rất thuận lợi và nhanh chóng hơn mong đợi:

Còn đây là bữa ăn được cung cấp từ phía du lịch Bắc Hàn cho khách du lịch trên tàu:

Khi tàu dừng ở Sinuiji là lúc tour guide bên phía Bắc Hàn lên tàu để đón chúng tôi, những cái bắt tay nồng nhiệt đầu tiên giữa chúng tôi và người Triều Tiên với lời giới thiệu thân thiện: “Chúng tôi đến từ Việt Nam!”. Trên tàu sẽ có hải quan Bắc Hàn lên kiểm tra hành lý. Hoạt động này mang tính thủ tục và tự giác là chính chứ không khám xét kỹ càng, không hỏi han quá nhiều. Nếu bạn mang theo iPad, máy tính, hay lens tele dài trên 100m thì nhiều khả năng sẽ bị giữ đồ lại (và gửi trả khi bạn trở ra). Nhưng nếu bạn “cố tình” giấu đi thì vẫn mang vào được, miễn sao bạn giấu hợp lý và cẩn thận vì trên đường ra cũng sẽ qua vòng kiểm tra hải quan một lần nữa.

Tour guide dặn chúng tôi 1 điều: “Không được chụp ảnh trên tàu, hãy đợi vào Bình Nhưỡng thì tha hồ chụp ảnh. Và đặc biệt không được chụp ảnh quân đội!” – Đây là điều căn dặn duy nhất trong suốt chuyến đi mà chúng tôi nhận được, ngoài ra không hề có bất cứ cấm đoán nào khác. Những thông tin cho rằng đi đâu cũng có guide bám theo hay cấm tiếp xúc với người dân Triều Tiên là sai lệch, ít ra là với nhóm chúng tôi. Tuy nhiên người Triều Tiên nói chúng và Bắc Triều Tiên nói riêng đều khá hiền và ngại gặp người lạ nên khả năng khách nước ngoài (không biết tiếng Hàn) muốn giao tiếp là khó khả thi.

Và tàu lại bắt đầu lăn bánh, có nghĩa là đường vào Bắc Triều Tiên đã rộng mở, từ đây còn khoảng 5 tiếng chạy tàu vào đến thủ đô Bình Nhưỡng. Chắc hẳn bạn đọc sẽ đoán ra việc làm yêu thích của mọi du khách trên tàu lúc này là gì: Chụp ảnh! Bao nhiêu chờ mong, “ấm ức” của những buổi ngồi nhà đọc tin nghe đài về 1 Bắc Hàn bí ẩn, “không an toàn” và “nguy hiểm” đã đến lúc cần sáng tỏ!

Vài hình ảnh chúng tôi thu lượm được trên đường qua đặc khu hành chính Tân Nghĩa Châu:

Những cảm nhận đầu tiên là Bắc Triều Tiên rất sạch, không khí thoáng đãng, và đặc biệt là màu xanh ngan ngát của ruộng lúa nương ngô trải dài trong vô tận. Mưa rơi nhẹ rắc đều lên cảnh vật bao quanh con tàu chúng tôi, một cảm giác thanh bình khó tin tràn ngập trong lòng, chúng tôi yêu Bắc Hàn ngay từ những phút đầu tiên như thế!

Mỗi lần xem lại bức ảnh chụp cảnh chờ xe trên đê này hẳn bạn sẽ nhớ đến câu hát ai cũng biết thời bao cấp nước ta: “Bố con mình dắt nhau về quê, ra đến bến nhỡ tàu nhỡ xe …

Phố xá làng mạc lướt qua cửa kính tàu gợi lên cảm giác thân thuộc về 1 Việt Nam trước khi mở cửa, Bắc Hàn có rất nhiều nét tương đồng với quê ta:

Tàu dừng tổng cộng 3 lần ngắn trên hành trình đến Bình Nhưỡng; thanh niên đeo balo, người trung niên xách ca táp, phụ nữ dắt các em nhỏ đeo cặp sách đi bộ trên sân ga … có ai thấy lại tuổi thơ của mình những tháng năm thiếu thốn vật chất nhưng ấm cúng tình người hay không? Trước mắt chúng tôi là cuộc sống của người dân Bắc Hàn giản dị thanh bình. Không chen lấn ồn ảo, không ngổn ngang bẩn thỉu, người Triều Tiên làm chúng tôi nể phục ngay từ những phút đầu tiên bắt gặp:

Điều dễ nhận thấy là số lượng quân nhân của Bắc Triều Tiên rất đông (chắc không nói thì ai cũng biết) và thiếu nữ Bắc Hàn cực kỳ xinh! Trải nghiệm này chúng tôi đã chứng thực trong suốt mấy ngày xuôi ngược, những khuôn mặt con gái Triều Tiên vô tình lướt qua trên đường sẽ đủ để bất cứ ai cũng ngoái đầu ^^

Và tàu rời ga tiếp tục hành trình đưa hành khách đến gần với thủ đô hơn … lại là màu xanh tươi đẹp và những mái nhà xám xây kiểu Hàn Quốc chào đón khách du lịch. Nếu bạn đã từng nghĩ khắp Bắc Hàn sẽ toàn là khẩu hiệu, biểu ngữ, cổng chào thì chắc bạn sẽ nghĩ khác khi một lần theo tàu vượt mấy trăm cây số đường nối liền biên giới Trung-Triều và Bình Nhưỡng để ngắm nhìn cuộc sống nông thôn-thành thị như thế này:

Gần 6h chiều, anh tour guide đến khoang và nhắn chúng tôi: “Ga Bình Nhưỡng chỉ còn 5 phút!”. Hành trình đã đến đích, và trời đã tạnh mưa, đêm nay chúng tôi sẽ xem ngay lễ hội Arirang lúc 8h30 mà không cần chờ đợi gì cả! Khỏi phải nói tâm trạng của đoàn lúc đó như thế nào 😀 mọi người tưng bừng bởi mong ước được ngồi giữa Bình Nhưỡng xem trình diễn Arirang sắp thành hiện thực!

Một vài hình ảnh đầu tiên của thủ đô Bình Nhưỡng qua cửa sổ tàu và cửa kính xe bus khi di chuyển từ ga tàu đến khách sạn:

Và khách sạn Yanggakdo nơi chúng tôi nghỉ chân đã gần kề:

Khách sạn Yanggakdo là 1 trong 3 khách sạn lớn của Bắc Hàn phục vụ cho du lịch nước ngoài, vì chúng tôi đến lúc trời đã tối nên phải hẹn bạn đọc bài review riêng về Yanggakdo trong ngày hôm sau. Còn buổi tối hôm nay chỉ là những cái nhìn đầu tiên khi bước vào sảnh khách sạn:

Lúc này đồng hồ đã chỉ hơn 7h tối, thời gian khá sát chỉ đủ để du khách ăn tối và lấy phòng rồi nhanh chóng chuẩn bị đi xem Arirang lúc 8h30. Đồ ăn Triều Tiên lần đầu chúng tôi thử thấy vừa miệng, chủ yếu là các món cá và đậu, riêng bia là uống miễn phí thoải mái 😀

Còn đây là phòng nghỉ đôi tiêu chuẩn của khách sạn Yanggakdo, chắc là không gắn máy nghe trộm như các bạn Mỹ hay đồn đại, và cho dù có thì cũng không sao bởi ở đất nước luôn rao giảng về nhân quyền và hòa bình thế giới còn có Watergate nữa là:

Mình thích thì mình share thôi ~~